Bệnh viện Ung bướu Thanh HoáMô hình bệnh việnHội nghị :" Khảo sát đề án Bệnh Viện Ung bướu tỉnh Thanh Hóa là đơn vị vệ tinh của Bệnh viện K Trung ương giai đoạn 2018 - 2022 "Trong chuyến thăm và làm việc tại Thanh Hóa, chiều 8-5, đồng chí Nguyễn Xuân Phúc, Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng Chính phủ đã đến thăm, gắn biển công trình Bệnh viện Ung bướu tỉnh Thanh Hóa.Thủ tướng trao quà tặng cho bệnh viện.

NHỮNG THIÊN THẦN ÁO TRẮNG

Đăng lúc: 10:53:52 25/02/2019 (GMT+7)

Mùa xuân là mùa của hy vọng, sự khao khát và ước mơ, mùa của những lộc non, chồi biếc khoe sắc đua hương. Hòa vào không khí rộn ràng, phơi phới tin yêu của mùa xuân, chúng tôi hân hoan kỉ niệm 64 năm ngày Thầy thuốc Việt Nam.

 

          Tôi gọi đồng nghiệp của tôi, những người thầy thuốc là những chiến binh dũng cảm. Họ dũng cảm ngay từ bước ban đầu lựa chọn vào nghề y, bởi thời gian học tập kéo dài, không những học trên giảng đường, họ dành cả quãng thời gian còn lại vừa làm việc, vừa nâng cao trình độ, phát triển chuyên môn. Họ sẵn sàng hy sinh những niềm vui riêng của bản thân để chăm lo sức khỏe cho người bệnh: những bữa cơm trực ăn vội, những đêm trực thức trắng, những ngày Lễ, ngày Tết… khi mọi người đoàn tụ với gia đình thì đó lại chính là khoảng thời gian bận nhất của chúng tôi. Cũng là con người như bao người khác nhưng chúng tôi sẵn lòng mang yêu thương xoa dịu đau đớn cho người bệnh hay gắng nhẫn nại để thấu hiểu tâm tư người khác. Vì thế, tôi rất tự hào khi nhắc đến đồng nghiệp của mình với cái tên “Thiên thần áo trắng”.

          Nghề y là một nghề cao quý bởi qua bàn tay, khối óc, trái tim của người thầy thuốc, mỗi nhịp đập đã được hồi sinh. Bao mảnh đời đã được cứu vớt nhờ sự tận tâm của người bác sĩ và những người điều dưỡng. Và cũng chỉ những người làm nghề y mới được trải qua nhiều cung bậc cảm xúc quan trọng của đời người: niềm vui của sự hồi sinh, nỗi buồn hay day dứt của sự kết thúc. Nhìn những bệnh nhân xuất viện, hớn hở thanh toán ra về còn phần thưởng nào hơn thế hay những cái gật đầu, cúi chào của người nhà bệnh nhân nhận ra bạn chính là người vừa giúp người nhà họ qua cơn nguy kịch. Còn gì vui hơn khi bệnh nhân ung thư tinh hoàn, xạ trị ra viện đã lâu, quay trở lại thăm bạn với một túi ổi quê, tíu tít cảm ơn bác sĩ kèm với thông báo tin vui: “gia đình vừa đón thêm cháu thứ hai”. Không ai có thể ngờ, từ một bệnh nhân chán chường, hoảng loạn, chống đối điều trị khi biết tin mình bị ung thư tinh hoàn ngày nào, sau điều trị, khỏi bệnh lại có thêm nhiều niềm vui đến vậy. Thầy thuốc, họ dành tất cả tâm huyết với nghề, nỗ lực hướng tới sự hài lòng của người bệnh, đem trí tuệ đánh cược với “thần chết” để cứu sống người bệnh. Chính những món quà đơn sơ, niềm vui giản dị đó lại chứa đựng sức mạnh vô hình tiếp thêm ngọn lửa đam mê trên con đường cứu lấy sự sống con người.

          Niềm vui cũng có rất nhiều trong cuộc đời người thấy thuốc nhưng những nỗi buồn cũng không thể kể hết. Hằng ngày,chúng tôi tiếp xúc với sự đau đớn, sống – chết, cảm xúc dường như bị chai lì… Nhưng có ai biết được rằng, chỉ cái bấu tay chặt của cô bé ung thư xương 23 tuổi quằn quại vì đau đớn cũng làm trái tim những người làm nghề như chúng tôi rỉ máu. Em đau đớn, rên la cả ngày, không thiết ăn uống; bàn tay gầy gò níu chân bác sĩ lại chỉ để xin được xem chương trình “Táo Quân ngày Tết” trong khi em còn phải truyền máu… Ai có thể ngờ được, đó cũng là lần cuối cùng trong đời em đón Tết. Còn gì đau hơn khi ánh mẳt yếu ớt đang cố hết cỡ của một bệnh nhân ngoài 50 tuổi nhìn thống thiết về phía bạn như cầu cứu được sống. Tột cùng của nỗi đau khi chứng kiến sự hồn nhiên chạy nhảy của bé trai chỉ mới 10 tuổi bị ung thư phổi. Cả gia đình đều bị ung thư, mẹ đã mất còn bố tuy bị ung thư nhưng vẫn cố đồng hànhcùng em. Tuổi thơ của em là những cơn đau, sân chơi của em là bệnh viện. Bố đưa em đi khắp các bệnh viện với hy vọng mong manh: em được sống. Lần này, bố đưa em đến để xin chuyển viện đi bệnh viện Trung ương quân đội 108, các bệnh viện như viện K, Bạch Mai…em đều khám cả rồi. Chúng tôi đùa nhau: bây giờ đề xuất của cậu nhóc ấy sẽ là cao nhất. Cuộc đời em chẳng giống như cái tên Duy Phát mà em đang mang chút nào.

Dẫu biết rằng “sinh-lão-bệnh-tử” là quy luật bình thường của đời người nhưng tất cả những đớn đau của người bệnh hay ánh mắt mệt mỏi của người nhà đều khiến chúng tôi khắc khoải, trăn trở. Nếu niềm vui là động lực để những người thầy thuốc vượt qua vất vã, đắng cay để gắn bó với nghề thì những nỗi buồn hay thất bại trong nghề lại chính là cái cớ thúc đẩy chúng tôi tìm tòi, say mê nghiên cứu để đem những tiến bộ mới phục vụ người bệnh.

          Nhân kỉ niệm 64 năm ngày “Thầy thuốc Việt Nam”, xin gửi đến các bạn đang công tác trong ngành y lời chúc sức khỏe, hạnh phúc và gặt hái nhiều thành công mới để đem tới “mùa xuân cho mọi nhà”. Cho dù công tác ở lĩnh vực nào, ở đâu, trong cương vị gì cũng luôn tự hào về truyền thống tốt đẹp của ngành, luôn xứng đáng với sự trân trọng và tôn vinh của xã hội: “Thầy thuốc như mẹ hiền”.

 

                                                                        Thanh Hóa, tháng 02 năm 2019

 Dương Thị Huyền Trang

(Phòng KHTH-CĐT-ĐD)